Mà sao tâm trạng ta nặng trĩu tới thế đấy

763 Lượt xem

Có những ngày chẳng thiết tha đi chơi, chẳng thích đối mặt ồn ã của phố thị, nơi mà ko có một tí an yên nào cả, nơi thị thành đông người sao bản thân càng cô đơn. Chỉ cần giấu mình giữa căn phòng thân quen nơi mà chỉ còn 1 mình đối diện cùng với chính bản thân. Nỗi buồn nhẹ nhàng ùa về. Dòng lệ lưng chừng chảy trên đôi má đào. Thấy chông chênh giữa những sự việc thông thường trong cuộc đời.

Bỗng dưng nhận thấy bản thân yếu đuối và mông lung trong đêm vắng. Còn biết bao ý định để đấy và các thương yêu vẫn chẳng thể tỏ tường, ko rõ bản thân làm gì, cần cái gì. Bởi suy cho cùng thành đạt hay là vấp ngã thì cũng chỉ là nguyên cớ để cố gắng. Chẳng quá bé và ko quá già giặn để trông lại nhận ra bản thân thật yếu kém ko dâng hiến đc gì cho đời. Thế là vô vàn nỗi niềm of con người sắp già bất giác ập đến chẳng thể biết bao giờ thì ngưng.
Từ ý nghĩ tự dưng hiện ra băn khoăn rằng là nếu có ai biết là mình rất chênh vênh thì người ấy có rộng mở tay ra chở che tôi vào hơi ấm? Tuy vậy chính tôi thấy rằng là ko người nào có trách nhiệm với trạng thái của mình cho nên tiếp tục can đảm một mình chống chọi với nỗi buồn đấy. Tôi còn 1 mình duy chỉ 1 người thôi.

Viết cho những hôm chán nản như thế đấy


Theo thói quen những ngày buồn như vậy thì nằm ườn ra cái giường quen thuộc và bình yên chìm sâu vào trong giấc ngủ. Nỗi niềm cũng đc bỏ quên. Tuy vậy lần này lúc mà chưa thể bước chân tới cơn mê thì trạng thái buồn ngủ cũng bị nước mắt cuốn đi từ lúc nào.
Phía sau trong ấy là các câu chuyện chẳng bao giờ để cho người khác biết, cứ thế chất đầy phía trong trái tim rồi nhấm nháp. Mất ngủ chỉ tại vì lo nghĩ cho câu chuyện of chính mình. Sau đấy như thế biến thành thói quen, thói xấu ấy tự khiến chính mình tuyệt vọng tự mình trách cứ bản thân.
Tình cảm xưa nhưng bóng hình người ấy chẳng thể phai mờ. Qúa khứ ấy là cái ta không nên nghĩ tới tuy vậy trái tim lại muốn tìm lại. Tuy nhiên hiện tại thì chẳng khi nào cứu vớt quá khứ, tôi chẳng thể nào hiện diện trong cuộc đời của họ nữa rồi. Vì duyên of trần gian để lý giải chính là điều bất khả.
Thời gian đấy quá chênh vênh và có lẽ tất cả đã bỏ mặc mình. Những khó khăn cứ chồng chất bờ vai yếu đuối đó là C.Việc, đấy là tâm tư. Buồn, rã rời...

  • Tham khảo thêm các thông tin dịch vụ tổng hợp hấp dẫn khác tại đây: http://starnewsvn.net/
Những hôm cô đơn tới lạ


Đôi lúc cuộc sống cũng vẫn cần những lúc như thế nhằm lãng quên toàn bộ mà đối mặt với con người mình. Đời người giống bài hát lúc đục chỗ cao ở năm tháng như vậy tôi coi đây là bản tình ca chẳng có lời.